Chào bạn,
Không hiểu từ khi nào,
tôi yêu thích việc viết lách và chia sẻ những suy nghĩ và cảm xúc của mình. Trước
đây, tôi đã từng viết nhật ký, ghi lại những cảm xúc hàng ngày trong cuộc sống.
Bây giờ, có Internet, có web blog thì tôi chia sẻ lên web blog để thỉnh thoảng
đọc, chiêm nghiệm và điều chỉnh mình sống tốt hơn với mình, với gia đình, bạn
bè, người thân và tất cả mọi người.
Phải nói rằng, mối tình
đầu của tôi rất đẹp. Tôi còn nhớ lại khoảng thời gian học cấp 3 tại Trường Phan
Bội Châu, Phan Thiết, Bình Thuận. Tôi và em học chung lớp trong 3 năm liền từ lớp
10 đến lớp 12. Đó là những phút giây xao động đầu đời của chàng trai mới lớn
dành cho bạn nữ học cùng lớp.
Lần đầu tiên, cả lớp tập
trung tại lớp học để nhận lớp và gặp thầy chủ nhiệm. Có 3 cô gái đi trễ lật đật
chạy vào lớp nhưng không còn chỗ nào ngồi. Nhìn quanh một lượt thì còn được 1
khoảng trống và ba cô lao nhanh vào ngồi, thế là bàn đó có đến 5 người ngồi kể
cả 2 bạn nam nữa.
Tôi thì ngồi bạn dưới
bàn của 3 cô nàng. Đến cuối buổi thì cả nhóm 8 người ngồi hai bàn cũng quen
nhau và biết tên nhau. Và đó là quá trình tôi và em thân nhau, thích nhau và
yêu nhau. Một tình cảm nhẹ nhàng, sâu lắng và lãng mạn đúng theo tình yêu tuổi
học trò đẹp đẽ và mộng mơ.
Tình yêu thật khó giải thích làm sao!. Từ cái nhìn đầu tiên tôi đã có cảm giác mến em và muốn nói chuyện với em. Tôi được bầu làm lớp trưởng nên thường xuyên trao đổi chia sẻ, trò chuyện và bàn bạc với em khi em là một cán bộ môn anh văn, thường giảng bài cho lớp.
Ngày nào đi học tôi
cũng nói chuyện với em, và tranh thủ được nói chuyện với em mọi lúc mọi nơi khi
nào có thể được. Cũng từ đó, tôi nghiện nói chuyện với em từ lúc nào không hay
biết. Đi đâu tôi cũng chở em đi, làm gì cũng làm chung và thường vào cùng đội
nhóm. Khoảng thời gian đẹp nhất, ý nghĩa nhất và hạnh phúc nhất.
Cả lớp cũng biết được
chúng tôi quen nhau qua cái cách tấn công ào ạt của tôi. Em bối rối không biết
phải từ chối thế nào nên đành chấp nhận. (Cái này gọi là đánh phủ đầu nè, hihi)
rồi cả trường cũng biết. May mắn là những người bạn luôn ủng hộ chúng tôi, họ
còn ao ước cho chúng tôi được thành cặp với nhau nữa. Họ muốn chúng tôi trở
thành một cặp đôi hoàn hảo với mối tình đầu thơ mộng.
Thời gian trôi đi đến
cuối năm lớp 12, chúng tôi chuẩn bị hồ sơ thi tốt nghiệp và đại học. Đến lúc
này, tôi vẫn chưa có lời tỏ tình nào dành cho em nên phải quyết định thôi, nếu
không thì sẽ không lấy gì bảo đảm khi cả hai cùng vào TPHCM học. Bình thường mạnh
mẽ là thế nhưng đến khi nói lời tỏ tình với em thì tôi run cầm cập và không nói
nên lời. Tuy nhiên, nhờ trời thương, cuối cùng tôi cũng chính thức nói lời yêu
em như là một sự cam kết dành cho nhau khi phải xa nhau trong những năm học đại
học.
Từ đó, chúng tôi yêu
nhau và mong ước được sống với nhau trọn đời. (Mời bạn xem phần kế tiếp ở những
bài sau nhé)





0 nhận xét:
Đăng nhận xét