Một chàng trai nọ tìm
thấy một cái kén bướm. Một hôm anh thấy cái kén hé một lỗ nhỏ. Anh ta ngồi hàng
giờ nhìn chú bướm nhỏ cố thoát mình khỏi cái lỗ nhỏ xíu. Rồi anh ta thấy mọi việc
không tiến triển gì thêm. Hình như chú bướm không thể cố hơn được nữa. Vì thế,
anh ta quyết định giúp chú bướm nhỏ. Anh ta lấy kéo rạch cho cái lỗ to thêm.
Chú bướm dễ dàng thoát
ra khỏi cái kén. Nhưng thân mình nó sưng phồng lên, đôi cánh thì nhăn nhúm. Còn
chàng thanh niên cứ ngồi quan sát cái kén với hy vọng một lúc nào đó thân mình
chú bướm sẽ xẹp lại và đôi cánh xoè rộng hơn đủ để nâng đỡ thân hình chú.
Nhưng chẳng có gì thay
đổi cả ! Sự thật là chú bướm đã phải bò loanh quanh suốt quãng đời còn lại với
đôi cánh nhăn nhúm và thân hình sưng phồng. Nó chẳng bao giờ có thể bay được.
Có một điều mà người thanh niên không thể hiểu: cái kén chật chội khiến chú bướm
phải nỗ lực mới chui qua được cái lỗ nhỏ xíu kia là quy luật tự nhiên tác động
lên đôi cánh và cơ thể của bướm, giúp chú có thể bay ngay khi thoát ra ngoài.
Đôi khi đấu tranh là rất
cần thiết trong cuộc sống. Nếu ta quen sống một cuộc đời phẳng lặng, ta sẽ mất
đi sức mạnh tiềm tàng mà bẩm sinh mỗi người đều có. Và chẳng bao giờ ta có thể
bay được. Vì thế, nếu bạn thấy mình đang phải vượt qua nhiều áp lực và căng thẳng
thì hãy tin rằng sau đó bạn sẽ trưởng thành và bay cao, bay xa...
Sưu tầm từ facebook của Nguyễn Thái Duy,
Thầy của Quang Nhang Sạch

0 nhận xét:
Đăng nhận xét